Hổ quyền của võ thế gia Hồ Tấn

Theo võ sư Hồ Ngọc Doãn, võ thế gia Hồ Tấn do tổ phụ Hồ Long Đình (1884-1932, tên thường gọi là thầy Chính Lơn) lập ra. Ngài đã chu du các..

Bên dòng sông Bàn Thạch thuộc phường Hòa Hương (Tam Kỳ), có một gia đình đã 4 đời nối dõi võ nghiệp và sản sinh nhiều thế hệ môn sinh làm rạng danh võ thế gia trong gần 100 năm qua. 18 bài quyền trong ngũ hổ quyền cũng lưu lại, trở thành vốn quý của võ cổ truyền

Dòng dõi võ thế gia

Võ thế gia Hồ Tấn được xem là gia đình nuôi giữ và truyền dạy võ cổ truyền dân tộc lâu đời và có bề dày thành tích nhất ở Tam Kỳ. Đây là một trong những hệ phái võ thuật lưu truyền từ lâu, được người Việt Nam sáng tạo và bồi đắp qua nhiều thế hệ, hình thành nên kho tàng những đòn, thế, bài quyền, bái binh khí, kỹ thuật chiến đấu đặc thù. Với những kỹ pháp võ thuật này, các thế hệ môn sinh đã giành được nhiều giải thưởng tại các trận đấu trong và ngoài tỉnh.

Theo võ sư Hồ Ngọc Doãn, võ thế gia Hồ Tấn do tổ phụ Hồ Long Đình (1884-1932, tên thường gọi là thầy Chính Lơn) lập ra. Ngài đã chu du các miền trong cả nước để tìm hiểu, nghiên cứu các bộ môn võ học dân tộc và võ học Trung Quốc thời bấy giờ. Sau đó, ngài rút tỉa những tinh hoa của hai nền võ học này để hình thành một số bài võ cổ truyền dân tộc gồm các loại côn, quyền, siêu, kiếm, đao, thương, phủ, kích và trên 60 bài Bắc dược (y thuật) dùng để luyện võ và chữa trị vết thương. Những bài võ này được truyền dạy theo tập quán “phụ truyền tử kế”, truyền đến cụ Hồ Tấn Ba (thân phụ võ sư Hồ Ngọc Doãn) và các thế hệ con cháu, môn sinh sau này của võ đường Hồ Tấn.
Những bài võ này có giá trị rất cao bởi mỗi bài võ tập hợp một số chiêu thức đòn thế rất phong phú, chặt chẽ, có tính khoa học cao. Mỗi chiêu thức, mỗi đòn thế ấy được cấu tạo bởi thân pháp, bộ pháp, thủ pháp, cước pháp rất hiểm hóc, tinh vi, dễ đánh trúng vào yếu huyệt của đối phương. Những bài võ được mô tả bằng một bài thiệu dưới hình thức các thể thơ bằng chữ Nôm và chữ Hán. Mỗi câu thơ, mỗi từ vựng diễn tả chính xác các chiêu thức, đòn thế trong bài võ giúp cho người học dễ nhớ, khó quên. Đặc biệt, tập cho người học có tính kiên trì, dạn dĩ, chịu khó trong mọi tình huống và luôn giữ trong người trái tim lạnh như điều mà các cổ nhân đã dạy “dĩ công vi thủ, dĩ nhu chế cương, dĩ đoản chế trường”.

Tất cả các chiêu thức, đòn thế mà các thế hệ môn sinh của võ đường Hồ Tấn được học đều được rút tỉa và đúc kết từ 18 bài quyền được coi là tài sản vô giá của võ đường, trong đó có bài Ngũ hổ quyền, một trong những bài quyền mà các môn sinh ham học nhất. Bởi bài quyền đó thể hiện sức mạnh vô song của những con hổ được mệnh danh là chúa tể sơn lâm.

Ngũ hổ quyền

Hổ quyền là tượng hình quyền trong võ cổ truyền. Hổ quyền mô phỏng động tác, tư thế tấn công, phòng thủ của loài hổ trong đời sống rừng xanh hoang dã. Hổ được mệnh danh là chúa tể sơn lâm bởi tính cách oai phong hùng dũng của nó. Hổ chỉ tấn công trong trường hợp tự vệ, khả năng chiến đấu của hổ rất cao, đặc biệt là hổ trảo. Hổ quyền luyện gân cốt, chỉ lực cùng sự vững chãi, nhanh nhẹn. Yếu chỉ quyền pháp dũng mãnh, uy nghi nhằm phát huy nội lực, biến đổi tình trạng gân cốt, có sức bền bỉ, dẻo dai, linh hoạt khi phát kình nội lực hay ngoại công. Có rất nhiều chiêu thức chiến đấu tượng hình đặc thù mang tên loài hổ để diễn tả các thế đánh Võ thuật cổ truyền mà chúng ta thường gặp ở các bài quyền truyền thống: Bạch hổ khởi động, Nhị hổ tiềm tung, Mãnh hổ xuất sơn, Hắc hổ hạ sơn, Ngọa hổ phục lâm…

Hổ có vị trí chủ đạo trong võ cổ truyền, thể hiện ở nhiều bài quyền về hổ. Trong ngũ hình quyền thì hổ ở vị trí thứ hai, sau rồng: Long, Hổ, Xà, Hạc, Báo. Bài ngũ hổ quyền được tả về 5 con hổ: Hắc hổ, Thanh hổ, Xích hổ, Hoàng hổ, Bạch hổ, trong đó được phân đoạn theo từng câu thiệu: “Thần hổ ly sơn đảnh/ Bài nha trục bách chiên/ Bộ can tinh đạp đẩu/Trưng nhãn thủ ma quyền…”. Lúc oai phong lẫm liệt, lúc dũng mãnh, lúc tức giận, lúc thong dong vui đùa của con hổ được người học thể hiện qua từng động tác, từng đòn thế, chiêu thức trùng khớp với lời của từng câu thiệu làm cho bài quyền dễ đi vào lòng người.

Năm nay, đã bước sang tuổi “cổ lai hy”, hằng ngày võ sư Hồ Ngọc Doãn ngoài việc cắt thuốc chữa trị các vết thương về gân và xương cho các bệnh nhân vẫn dành phần lớn thời gian ra sân hướng dẫn các môn sinh tập luyện. Mặc dù bị khiếm thị nhưng khi nghe qua làn gió ông nhận biết được động tác mà võ sinh đang ra đòn đúng hay sai để có cách khắc phục.

Theo baoquangnam